Kiến trúc ít người biết của nhà thờ Đức Bà

Ai đến thăm Sài Gòn đều một lần ghé thăm nhà thờ Đức Bà, công trình mang cùng tên với nhà thờ Đức Bà Paris nổi tiếng với nét đẹp cũng không kém cạnh do cùng được thiết kế và xây dựng bởi bàn tay tài hoa của người Pháp.

Giám mục Isidore Colombert bắt đầu cho khởi công xây dựng năm 1877,  sau 3 năm thì hoàn thành. Trong Lễ Phục sinh năm 1880, cố đạo Colombert đã tổ chức trọng thể nghi thức cung hiến và khánh thành nhà thờ, với sự hiện diện của khánh mời danh dự là Ngài Thống đốc Nam Kỳ Le Myre de Vilers. Du khách đến viếng thăm có thể tìm hiểu thông tin thời gian khởi công và khánh thành cùng với tên vị kiến trúc sư  nổi tiếng trên chiếc bảng cẩm thạch ngay bên trong cửa ra vào.

Trong quá trình xây dựng, toàn bộ vật liệu xây dựng từ lớn đến bé đều được vận chuyển từ Pháp sang. Đặc biệt, loại gạch làm nên mặt ngoài của nhà thờ được làm ra tại Marseille, được dùng trực tiếp xây lên mà không cần tô trát thêm, đến nay vẫn chưa hề bám bẩn mà vẫn còn nguyên màu sắc tươi đẹp. Bên trong thánh đường, điểm nổi bật chắc chắn ai bước vào cũng chú ý là những ô cửa kính màu, trên vẽ trang trí mô tả các nhân vật hoặc sự kiện trong Kinh Thánh, cùng hàng chục bông hồng, được ghép lại với nhau tạo thành hoa văn lạ mắt. Tất cả đều được làm ở Pháp và mang sang Việt Nam.

Để chịu được cả công trình với sức chứa lên đến 1200 người, việc đắp một bộ móng chắc chắn cho nhà thờ là rất quan trọng. Vậy mà trên thực tế, phần móng của nhà thờ thậm chí còn chịu được hơn 10 lần trọng lượng nhà thờ hiện đang nằm bên trên nó.

Một điều đặc biệt nữa bên trong nhà thờ mà không phải ai cũng biết, đó là sự tồn tại của những ngôi mộ cổ dưới nền nhà. Đây được cho là những hầm mộ của các tu sĩ phụ trách và những người có công với nhà thờ. Do không đủ điều kiện cho việc xây dựng những hầm mộ nên phải chôn cất dưới lòng đất và khắc bia ngay trên bề mặt nền nhà.

Ngoài ra, chiếc đàn piano ống cũng là một vật phẩm nội thất được chú ý khi đây là sản phẩm được làm bằng tay và có âm thanh vang vọng cả thánh đường cũng có thể nghe thấy. Tuy nhiên, đến nay thì cây đàn đã không còn sử dụng được nữa, chỉ còn để trang trí thêm cho nét cổ kính của nhà thờ.

Nhiều hạng mục trong nhà thờ đã hư hỏng cần được sửa chữa sau 135 năm  tồn tại trên mảnh đất phương Nam này. Do đó Tổng giáo phận Sài Gòn quyết định sẽ tiến hành trùng tu toàn bộ. Ngài Tổng Giám mục cũng đã kêu gọi các giáo dân đóng góp kinh phí, dự kiến sẽ mất nhiều năm cho cuộc đại trùng tu này.

 

 

Tìm hiểu kiến trúc Bưu điện TPHCM

Nằm gần Nhà thờ Đức Bà tại Công trường Công xã Paris, Quận 1, Bưu điện TPHCM hay tên gọi quen thuộc khác là Bưu điện Trung tâm Sài Gòn là một trong những công trình kiến trúc tượng trưng cho vẻ đẹp vừa cổ điển vừa hiện đại của thành phố mang tên Bác

Được xây dựng từ năm 1886 đến 1891 bởi kiến trúc sư nổi tiếng Gustave Eiffel, kiến trúc sư danh tiếng đã thiết kế nên Tháp Eiffel (Pháp), Tượng nữ thần tự do (Mỹ), Cầu Long Biên (Hà Nội),…Hình ảnh đầu tiên khi nhìn từ ngoài vào là mái nhà và cửa sổ vòm đặc trưng mang đậm phong cách châu Âu cùng những ô cửa sổ hình chữ nhật ghi danh những nhà phát minh ra ngành điện và điện tín. Phía trên chiếc đồng hồ lớn là phù điêu hình người đội vòng nguyệt quế, ở đó cũng ghi rõ thời gian bắt đầu xây dựng cho đến khi khánh thành Bưu điện.

Các du khách nước ngoài khi đến thăm TPHCM chắc hẳn sẽ được giới thiệu đến với Bưu điện Sài Gòn. Những công trình kiến trúc từ thời Pháp thuộc còn tồn tại đến bây giờ đều nằm ở trung tâm thành phố, nhưng Bưu điện Sài Gòn thì lại có kiến trúc khác hẳn với không chỉ màu sắc của Châu Âu mà còn mang hơi thở Châu Á.

Với hơn 35 quầy phục vụ khách hàng và hai tấm bản đồ lịch sử của Sài Gòn vẫn còn nguyên vẹn được treo trên tường cao. Có lẽ đã lâu người dân TPHCM không còn thấy những trạm điện thoại công cộng nhưng đến với Bưu điện Sài Gòn, du khách vẫn có thể liên lạc thông qua 14 bốt điện thoại vẫn còn nguyên giá trị nhắc nhớ về một thời kỉ niệm. Họa tiết vòm cong trên nóc tòa nhà cũng được chạm khắc những hoa văn độc đáo, được chống đỡ bởi những cây cột sắt.

Gần 130 năm tuổi Bưu điện Sài Gòn giống như một nhân chứng sống chứng kiến bao đổi thay buồn vui của xứ sở Hòn Ngọc Viễn Đông này. Một thế giới cổ xưa, một quang cảnh của những thập niên trước quay về trước mắt chúng ta. Những dãy ghế dài màu nâu bóng, những chiếc hòm bỏ thư cũ,…đều gợi nên những kí ức đẹp đẽ trong quá khứ. Ngoài ra, du khách tham quan còn có thể mua sắm quà lưu niệm tại các quầy bán các sản phẩm thủ công và bưu thiếp mang đậm bản sắc Việt Nam.

Do sự phát triển ngày càng nhanh của mạng internet và các dịch vụ viễn thông khác mà hoạt động của Bưu điện Sài Gòn trở nên trầm lắng hơn hẳn. Tuy nhiên, một số dịch vụ phổ biến vẫn được thực hiện cho khách hàng, bao gồm chuyển phát nhanh, bưu phẩm hẹn giờ, điện hoa, tặng quà…Đặc biệt, một người cựu nhân viên bưu điện cũ, ông Dương Văn Ngộ, nay đã 86 tuổi, vẫn đang là người viết thư thuê cuối cùng ở Sài Gòn. Ông thành thạo nhiều thứ tiếng nước ngoài và lấy tiền công rất rẻ mỗi khi viết giúp một ai đó.

Nhớ về khách sạn nổi 5 sao ở Sài Gòn

Những năm 1990, Sài Gòn đang rục rịch chuyển mình, giũ bỏ những tàn dư của thời kỳ trước giải phóng và chuẩn bị chào đón những cơ hội mới. Làn sóng du khách đến thăm “Hòn ngọc Viễn Đông” bắt đầu tăng lên, mang theo nhu cầu về nơi chốn nghỉ dưỡng và ăn ở. Những khách sạn cũ thì đang trong giai đoạn sửa chữa và nâng cấp lại cho phù hợp, Sài Gòn lúc bấy giờ “khát” một địa điểm cao cấp hơn. Một số nhà đầu tư nước ngoài đã nhanh chóng bắt lấy cơ hội này và đưa về một khách sạn nổi, cho neo lại trên sông Sài Gòn, bên đường Tôn Đức Thắng.

Cuộc đầu tư to lớn này quả đã mang lại không ít thành công. Khách sạn nổi đầu tiên trên thế giới lại đang nằm giữa Sài Gòn, nổi lên giống một con tàu với chiều dài 89 mét. Khách sạn The John Brewer Reef Floating Hotel được sản xuất tại Singapore và trước tiên được mang sang Úc, nhưng hoạt động ở đây không mang lại kết quả. Năm 1989, tức chỉ 1 năm sau khi con tàu được hoàn thành, khách sạn nổi được bán lại cho tập đoàn Nhật Bản EIC Development Company. Và trên sông Sài Gòn bỗng xuất hiện một “Khách sạn Sài Gòn”, mà người dân luôn quen gọi là “Khách sạn nổi”, độc nhất vô nhị thời đó, do công ty Australia’s Southern Hotels quản lý.

Điều khiến du khách nước ngoài đến thăm Sài Gòn yêu thích và lựa chọn khách sạn nổi làm nơi dừng chân là do cơ sở vật chất cao cấp và tiện nghi của nó. Với 201 phòng ở tiêu chuẩn 5 sao cùng chuỗi nhà hàng, phòng tập và chơi thể thao phục vụ mọi nhu cầu giải trí, khách sạn nổi còn đầu tư cả hai quán bar hiện đại Q Bar và Downunder Disco, không lạ khi tiếng tăm lừng lẫy lan truyền khắp nơi.

Đối mặt với nhiều đối thủ khác khi những khách sạn cao cấp tương tự được xây dựng hoặc nâng cấp xong khiến mức độ cạnh tranh trở nên khắc nghiệt nên chỉ sau 8 năm hoạt động “Khách sạn nổi” đã phải  bán lại cho tập đoàn Hyundai (Hàn Quốc), khép lại một thập niên sáng chói mãi còn lưu giữ trong ký ức người dân Sài Gòn cũ

Sau khi được mua lại, khách sạn nổi lại quay về đảo quốc sư tử, được tu sửa và đổi tên thành Hotel Haekumgang, trước khi đến cảng Changjon, Bắc Triều Tiên. Sau nhiều sự cố xảy ra giữa Hàn Quốc và Triều Tiên, khách sạn nổi đã bị đóng cửa. Đã nhiều năm trôi qua, khách sạn nằm im trên bến cảng, không hoạt động mà cũng không thể đưa đi nơi khác. Mới đây của người của công ty Hyundai Asan đã có những chuyến công tác để kiểm tra tình trạng chất lượng của khách sạn như thế nào, họ  xác nhận nó vẫn còn “nguyên vẹn” dù bên ngoài nước sơn đã bong tróc  nhiều chỗ bởi sự tác động của khí hậu và thời gian.

Địa điểm chụp hình cưới rẻ đẹp ở TPHCM

Cầu Ánh sao – quận 7

Nếu ai đã từng đến khu đô thị Phú Mỹ Hưng, quận 7 cũng đều đã ghé thăm và chụp hình tại Cầu Ánh Sao, cầu bắc ngang qua kênh Thầy Tiêu. Cầu có chiều rộng 8,3m, chiều dài 170m và được thiết kế cong hình mặt trăng. Cầu Ánh Sao được khánh thành vào ngày 20/4/2010. Gọi là cầu nhưng đây không phải là cầu dùng trong lưu thông mà là được thiết kế dành riêng cho khách tham quan đi bộ phía trên để ngắm cảnh hồ Bán Nguyệt. Dưới hai thành cầu là thác nước nhân tạo, vào buổi tối luân phiên chiếu đèn thay đổi màu sắc, tạo nên khung cảnh thơ mộng như trong chốn thần tiên. Nhiều cặp đôi đã chọn cầu Ánh Sao làm nơi chụp ảnh cưới của mình vì được miễn phí và vì khủng cảnh nên thơ, không gian yên bình của cỏ, cây, nắng, gió, để rồi tạo nên những bức ảnh để đời trong ngày hạnh phúc của mình.

Bảo tàng TPHCM – quận 1

Bảo tàng TPHCM là một trong những địa điểm chụp hình cưới được yêu thích và lựa chọn nhiều nhất nhờ vào kiến trúc được thiết kế theo phong cách cổ điển phục hưng, là nét đẹp hòa hợp của nền văn hóa phương Đông và phương Tây. Tổng diện tích hơn 1700 m2, tọa lạc tại số 65 đường Lý Tự Trọng, quận 1, xung quanh là 4 con đường nổi tiếng của trung tâm thành phố bao gồm đường Lý Tự Trọng, Nam Kỳ Khởi Nghĩa, Pasteur và Lê Thánh Tôn. Phía trước bảo tàng là một khuôn viên nhỏ dùng trồng hoa. Các họa tiết thiết kế được điêu khắc đắp nổi trên mái, các thân cột, hai bên cửa chính,…được biến tấu từ các biểu tượng thần thoại Hi Lạp kết hợp với cây cỏ và động vật xứ nóng.

Tòa nhà Bitexco – quận 1

Là biểu tượng cho nếp sống hiện đại của người dân thành phố Hồ Chí Minh, cũng là niềm tự hào trước các du khách nước ngoài đến viếng thăm Sài Gòn, Tháp Tài chính Bitexco không thể nằm ngoài danh sách những địa điểm chụp hình cưới được yêu thích nhất. Nằm trên con đường lớn ở trung tâm quận 1, 68 tầng của tòa nhà nổi bật trên nền trời xanh, tạo nên phông nền hoàn hảo trong mỗi bức hình. Tháp Bitexco lấy cảm hứng thiết kế từ hình ảnh búp sen Việt Nam, có người lại thấy trong đó hình ảnh tà áo dài mềm mại của người phụ nữ truyền thống, tháp Bitexco đã tái hiện thành công những nét đặc trưng nhất của văn hóa Việt.

Cánh đồng cỏ lau – quận 2

Nhiều người không biết ngay ở ngoại thành TP-Hồ Chí Minh (nằm gần Metro An phú, quận 2)  lại có cánh đồng cỏ lau xanh mượt, lãng mạn, bình yên như trên phim. Người dân quận 2 và các khu vực lân cận thường đến đây để ngắm hoàng hôn, thả diều hay tham gia các hoạt động ngoài trời, trong khi các cặp đôi sắp kết hôn cũng không bỏ qua một địa điểm chụp hình cưới đẹp giữa thiên nhiên.

Biệt thự container đặc biệt tại Thủ Đức

Có lẽ ai cũng quen thuộc với những container chở hàng to lớn đi trên những xa lộ, nhưng ít người có thể hình dung chúng biến thành nhà ở như thế nào. Vậy mà căn biệt thự mang tên Mỹ Thanh (khu phố 5, phường Hiệp Bình Chánh, quận Thủ Đức, TP HCM) lại được được làm bằng những thùng contaiter ấy.

Không có lấy một viên gạch, không cốt thép, cũng hoàn toàn không đổ móng, 28 container bằng sắt tưởng chỉ để phế thải qua sương gió lại được lắp ráp với nhau tạo nên một căn biệt thự độc đáo, có một không hai ở Sài Gòn.

Giám đốc Xí nghiệp 2 thuộc Công ty Nhà Tiện Ích Descon cũng là chủ đơn vị thiết kế và thi công biệt thự Mỹ Thanh, ông Nguyễn Cửu Long nói về ý tưởng táo bạo này. Thời gian gần đây những container bỏ đi đã được các văn phòng công trình xây dựng “tái chế” lại vì chúng dễ dàng vận chuyển, lắp đặt, tháo dỡ. Nhưng dùng container xây biệt thự thì chắc là ý tưởng khác lạ nhất. Ở Việt Nam, lượng container dư thừa ngày càng nhiều, nếu để lâu dài có thể trở thành rác thải công nghiệp, bỏ đi thì lãng phí nên người ta bắt đầu nghĩ ra cách tận dụng. Theo ông, mua lại một “xác” container chưa tới 20 triệu đồng, nếu biết cách tái sử dụng, sẽ tạo ra những công trình rất hữu ích.

Với 28 thùng container rỗng bằng sự sáng tạo của chủ nhà và kiến trúc sư đã tạo nên một căn biệt thự hoàn hảo, mà nhìn bề ngoài chúng ta khó nhận biết đó là ngôi nhà làm từ thùng container. Ngôi biệt thự độc đáo này có đầy đủ tiện nghi, điều kiện sống như những ngồi nhà đúc lầu khác . Tầng trệt bao gồm và sảnh, phòng khách, phòng sinh hoạt gia đình, bếp … Ngay giữa nhà được gia chủ thiết kế đá phong thủy mang lại sự may mắn, an lành cho các thành viên gia đình. Các thùng container được sắp đặt so le nhau nên tạo không gian thoáng mát, rộng rãi.Ngoài ra để tạo nên sự gần gũi thiên nhiên và lưu thông không khí, căn nhà được lắp đặt đồng bộ bằng hệ thống cửa kính cường lực, vừa chắc chắc vừa hạn chế được bức xạ mặt trời mà vẫn ngập tràn ánh sáng. Những tấm đỡ của container được gia công lại thành vách dẫn nối các tầng lầu và biến thành cầu thang bắt mắt, chắc chắc nhằm tạo nên sự hoàn chỉnh, sang trọng cho căn biệt đặc biệt này.

Bên ngoài là khoảng sân rộng ngập tràn màu xanh của cây cối, chứng tỏ chủ nhân biệt thự, anh Văn Công Mỹ, rất biết cách kết hợp nét đẹp hiện đại hòa mình với thiên nhiên. Anh cho biết thời gian sử dụng nhà loại này là hơn 50 năm. Anh muốn tạo ra một ngôi nhà “độc nhất vô nhị”, vừa lạ vừa lợi hơn được 4 đến 5 tháng xây dựng và 200 triệu đồng kinh phí so với xây biệt thự thông thường. Biệt thự gần sông lại không phải xây móng, chỉ tính phần thô đã tiết kiệm được cho anh tận 30%. Quả là ý tưởng độc đáo cho một không gian sống cũng đặc biệt không kém.

 

Cà phê phong cách cổ điển: Cliché Coffee

Nằm ở cuối con hẻm nhỏ trên đường Trần Cao Vân, đi bộ khá gần từ Hồ con rùa vào, Cliché Coffee là nơi dừng chân lãng mạn và gợi nhớ những ngày xưa cũ đầy kỉ niệm đẹp cho những tâm hồn bay bổng. Nhưng bạn trẻ thích sôi nổi sẽ cảm thấy nơi đây không phù hợp, bởi chỉ ai đang tìm kiếm sự bình yên trong tâm hồn mới đem lòng yêu mến Cliché.

Bắt nguồn từ những âm thanh của phím chữ khi xếp vào bản kẽm, lặp đi lặp lại, không thay đổi mà tên quán cà phê Cliché ra đời từ đó (Cliché là từ có xuất xứ từ tiếng Pháp). Cách trang trí của quán cũng hết sức bình dị, mang nét cổ điển với mùi cà phê nồng ấm, nhạc, sách, tạo nên không gian bình yên, ấm cúng. Ngồi ở quán chúng ta có cảm giác thời gian dường như ngừng trôi, không gian lắng đọng, chỉ còn tiếng tí…tách của giọt cà phê, tiếng sột…soạt của những trang sách.
Quán gồm hai tầng, tầng một có không gian khiêm tốn với vài bộ bàn ghế thấp, bức tường vài bức tranh có chủ đề khác nhau, những họa tiết handmade đơn giản chan chứa cảm xúc. Tầng hai là không gian của sách, tiếng nhạc, của ánh sáng và cũng là trung tâm của quán. Nội thất gồm những vật dụng quen thuộc gắn liền ký ức một thời của nhiều người như chiếc loa cũ, chiếc quạt đứng, bộ bàn ghế gỗ kiểu cổ, chiếc khăn vắt hờ, chiếc máy đánh chữ,… Làm tái hiện trong tiềm thức bạn về những bộ phim về thập niên 40 – 50 của thế kỉ trước.
Menu nước uống khá đa dạng, đặc biệt là cà phê được pha theo phong cách truyền thống có hương vị khá đậm cho người ưa thưởng thức vị cà phê “đắng mà ngọt” này. Có thể bởi chủ quán cũng là một tín đồ nghiện cà phê chính hiệu đã chuẩn bị nhiều loại thức uống cho những vị khách thân quen khi đến đắm mình trong căn phòng của quá khứ, của nỗi nhớ, của bình yên và phải kể đến Cliché Special và Relax là hai loại đồ uống được yêu thích ở đây.

Ngoài ra, mỗi ngày còn có phục vụ cơm trưa với thực đơn theo phong cách miền Tây, với nguyên liệu món ăn cũng hoàn toàn gợi nhớ một vùng sông nước. Một phần ăn được chế biến đầy đủ các món, được thay đổi hàng ngày nên luôn tạo cảm giác mới lạ cho khẩu vị. Dân văn phòng tại khu vực trung tâm chắc hẳn cần lắm những món ngon như “nhà nấu”, nhất là trong khung cảnh cũng khiến ta nhớ lại tuổi thơ, giờ nghỉ trưa sẽ trở nên hoàn toàn thư giãn giữa ngày dài làm việc.

Giữa Sài Gòn ồn ào náo nhiệt là một vùng kí ức xưa cũ đợi được tìm thấy. Bắt gặp một quyển sách cũ và vùi mình vào một góc với li cà phê sánh đậm trên tay, khách ghé thăm quán đã tạm gác những lo toan trong cuộc sống hàng ngày sang một bên, và càng muốn quay lại nhiều lần hơn nữa, bởi cảm giác mà Cliché mang lại thật sự đặc biệt và là duy nhất.

 

Trường Đại học Mỹ thuật bị dỡ bỏ sau 100 năm tuổi

Trên trang mạng xã hội “Hội bảo vệ quyền lợi sinh viên Đại học mỹ thuật Tp Hồ Chí Minh” tràn ngập thông tin, hình ảnh và cả video clip quay lại quá trình dỡ bỏ ngôi trường có thâm niên trên 100 năm này. Đình Đông, một “Facebooker” kịp chụp lại những tấm hình mặt tiền của trường đang bị đập loang lổ và đăng tải lên mạng trong tháng 10-2015 với chú thích “Những hình ảnh cuối cùng…”.

Ngôi trường cũ cùng kiến trúc cổ xưa gắn liền với những kỷ niệm buồn vui của bao thế hệ thầy và trò sau hơn 100 năm, nay chính thức “nằm xuống” mang lại không ít bồi hồi cho nhiều người tham gia bình luận và đăng bài. Trang này cũng kêu gọi mọi người “sưu tầm một số hình ảnh thân quen của tòa nhà này nếu có thể” nhằm gìn giữ lại những ký ức xưa đầy hoài niệm.

Trên trang web của Hội Mỹ thuật Việt Nam, chúng tôi tìm thấy một bài viết với nhiều thông tin quý báu của tác giả Uyên Huy mang tựa đề “Kỷ niệm 100 năm thành lập trường vẽ Gia Định – trường Đại học Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh (1913 – 2013): Nhớ về 100 năm đào tạo của trường vẽ Gia Định – Đại học Mỹ thuật Thành phố Hồ Chí Minh”.

Việc làm cho sinh viên ngành Mỹ thuật:

“Ngày 9 tháng 11 tới đây, tất cả những người con xuất thân từ trường mỹ thuật xưa cho đến sau này đều vui mừng xúc động đón mừng Lễ Kỷ niệm 100 năm thành lập Trường với chiều dài lịch sử “Từ Trường Vẽ Gia Định đến Trường Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh 1913-2013”.

Cả một thời học sinh, sinh viên, giảng viên tôi đã gắn liền cả khối óc và trái tim của mình với ngôi trường Đại học Mỹ Thuật từ năm 1964 đến nay.
Quả thật, trong tôi và những người con của ngôi trường này luôn cảm thấy tự hào về chiếc nôi của mình. Nhiều khi tôi hay hoài niệm quãng đời gần 50 năm đã trải qua khi chứng kiến những thăng trầm với bao biến thiên của không gian, thời gian và tình cảm tại mảnh đất Đại học Mỹ Thuật thân thương này. Lòng tôi không bao giờ quên hình ảnh những người thầy, những đồng nghiệp đã về cõi vĩnh hằng…”

Những lời xuất phát từ tận đáy lòng của một người con Mỹ thuật ngắm nhìn lại một bầu trời ký ức thân thương. Theo tác giả, “…có thể nói, trong thời gian đầu thập niên 60, cùng với trường Mỹ thuật Bình Dương, Biên Hòa thì trường Mỹ thuật Gia Định chính là nơi chuẩn bị những nhân tố “đầu vào” hay “tạo nguồn” đào tạo cho trường Cao đẳng Mỹ thuật Đông Dương sau này.”

Qua 38 năm xây dựng và phát triển, trường Đại học Mỹ thuật thành phố Hồ Chí Minh đã phát triển rất mạnh về quy mô, nội dung phương pháp, cơ sở vật chất, uy tín nghề nghiệp. Mặc dù là nhà trường cách mạng nhưng truyền thống tuyệt vời của trường Mỹ thuật Gia Định xưa vẫn là cái hồn về tình nghĩa hòa cùng và uy tín về đào tạo mới của nhà trường sau này. Việc dỡ bỏ ngôi trường, tuy là để tái xây dựng một công trình mới hơn, hiện đại hơn và phục vụ tốt hơn các hoạt động, nhưng lịch sử của ngôi trường là nơi đã và đang đào tạo biết bao thế hệ nghệ sĩ, họa sĩ tài danh ở miền Nam vẫn khiến nhiều người lưu luyến.